Ảnh

Ảnh

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

ĐÀ LẠT EM VỀ THƠ HOÀNG ANH 79

Em về phố núi mây ngàn nhớ
Thành phố mưa bay với thông reo
Bỏ quên kỷ niệm ngày tháng cũ
Và một người mỏi mắt nhìn theo.

Vách đá mùa này hoa vàng nở
Bờ môi em đỏ ướt sương mù
Đồng bằng nắng nhạt buồn muôn thuở
Lặng lẽ một người đếm lá thu.

Đà Lạt đêm mê trong khúc nhạc
Giọng hát ru hồn của Khánh Ly
Em có nghe gió ngàn xa đến
Câu vọng cổ sầu lúc biệt ly.

Nhà thờ Con Gà chuông thánh thót
Em thanh cao kinh thánh nhiệm màu
Ở nơi xa một người lãng bạt
Rớt vai từng giọt thời gian đau.

Đồi cao thung lũng đường bụi đỏ
Đà Lạt mây giăng phố thật gần
Thương lối xưa dấu chân em nhỏ
Dẫm lên miền thương nhớ mù tăm!

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

CÙNG CẠN TRĂM NĂM


ta thuở mày xanh ngu với gái
tới khi đầu bạc chẳng khôn hơn
em có lòng xanh hay xúi dại
còn dám theo ta những lối buồn ?

cứ nghe thút thít trong hoài niệm
cố nhân, nay - bà nào cũng già
tình xưa lẩn quẩn nơi tròng mắt
soi gương, em chắc còn thấy ta ?

kiếp sau biết có, biết không có
nợ kia trả được, trả làm sao ?
thiệt dẫu sống thêm nghìn kiếp nữa
ta với em hồ dễ với nhau !

bởi cứ ta là tay háo sắc
tưởng ham vui (mà rất thủy chung)
yêu em mới đó ra đầu bạc
và cái trăm năm đã cạn cùng.
ST

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Vùng Thanh Thoát


 
một bữa nọ tình cờ tinh nghịch đặt
bàn tay che vừa kín cửa thiên đường
thân phát sốt theo động tiên vun mãi
trời không mưa mà tay ngấm mật hương
 
sự mầu nhiệm vẫn từng giây biến hoá
từ u mê bỗng linh hoạt khác thường
rồi từ đó mỗi ngày tôi mỗi đặt
bàn tay lên cõi sống văn chương
 
nhận rất rõ mình trưởng thành từng phút
qua khe hoa mướt ngọt tình sương
đời ghen tức lắm lần ngăn tay đặt
nên đôi khi tâm thức thiếu bình thường
 
em, nghiệp chủ kho tàng vô giá đó
riêng mà chung nhờ đồng dạng môi trường
cùng thanh thoát mở lòng cho tay đặt
nên thơ thơm từ thềm cửa thiên đường
 
cảm ơn lắm ngọn đồi linh hiển mộng
chúm chím cười chờ phân phát yêu thương
đã quì gối bao lần không đếm nổi
và còn hơi nguyện tiếp tục cúng dường
 
em nghiệp chủ, nằm nghiêng hay nằm ngửa
đứng hay ngồi không sai biệt nguồn hương
điều kỳ diệu của từng lần tay đặt
đều ban cho những khác biệt lạ thường
 
tôi đã lớn đã khôn từng bữa một
vẫn nức lòng chờ đợi lớn khôn thêm

ST