Ảnh

Ảnh

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

BÀI CHO THIÊN HƯƠNG



Ta trở lại giáo đường xưa- cỏ úa
Vắng em rồi nên gió chuyển mùa thương
Nơi em ở- tuyết về giăng khắp lối ?
Tìm ở đâu để thấy một thiên đường ?

Nơi em ở mùa đông về. Chắc lạnh ?
Em một mình- thui thủi đếm cô đơn ?
Từng sợi tuyết rơi vào lòng cô quạnh
Ta phương nao với một chút giận hờn;

Em chẳng về thăm ta như đã hứa
Ta trông chờ ánh sáng cuối đường băng
Ta hụt hẫng nhìn đêm về giẫy chết
Hồn bao lâu mới lấy được thăng bằng ?

Mây với gió quyện nhau thành cuộc hẹn
Ta với em sao giống với bèo , mây
Tình dang dỡ nghĩa là tình không vẹn
Ta còn đây với nỗi nhớ vơi, đầy

Hãy trở lại- Cố hương hoài mong đợi
Và một người đang nhớ một Thiên Hương
Đường rất ngắn- đường không xa vời vợi
Hãy về đây- Để ngắm một thiên đường…

(ST)

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Chợt Thấy Nụ Tình Xưa

tưởng rằng lòng rất bình an
hóa ra có chút bàng hoàng, bâng khuâng
nghìn trùng xa chợt hoá gần
như hơi thở chạm tay chân ngày nào
 
vẫn còn đây cái hàng rào
nằm trong hẻm nhỏ mở vào lòng ta
lẫy hờn tưởng chỉ thoảng qua
sao trong đuôi mắt mở ra ngàn trùng
 
vẫn còn nguyên nỗi ngại ngùng
buổi chiều gót biếc ghé chùng tiếng thơ
những con cá nhỏ trong hồ
thong dong hay chỉ giả vờ lắng nghe
 
cái gì như chút sắt se
ngày xa xưa ấy thoáng đè nội tâm
mảnh dằm yên ngủ bao năm
chợt ngo ngoe thở, hương trầm xót xa
 
hoá ra là vậy, hoá ra
nụ tình khác với nụ hoa rất nhiều

st.

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

Ở MỘT NƠI XA LẮM

Giả sử em về qua phố xưa
Buồn không – trong tiết gió giao mùa ?
Có cây hoa tím bên thềm cũ
Vẫn giữ ân tình với gió mưa !

Mai mốt em về qua lối xưa
Nghe ta khảy nốt một âm thừa
Có nghe lòng rộn niềm vui cũ
Có thấy tim mình thổn thức chưa ?

Áo tím – ngày nào em đến ta
U buồn như thể một loài hoa
Buông lơi mái tóc thề hoang dại
Ai khóc vai ta - vỡ lệ nhòa?

Ngày ấy – bây giờ xa quá xa
Em vờ quên mất một mùi hoa
Ta vờ quên mất màu tim tím
Ly khách vờ quên nỗi nhớ nhà !

Thôi nhé – xa rồi em dấu yêu
Mây bay muôn hướng – gió muôn chiều
Cho ta một cánh hoa màu tím
Để thấy lòng mình đỡ quạnh hiu…

(ST)

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

ĐÀ LẠT EM VỀ THƠ HOÀNG ANH 79

Em về phố núi mây ngàn nhớ
Thành phố mưa bay với thông reo
Bỏ quên kỷ niệm ngày tháng cũ
Và một người mỏi mắt nhìn theo.

Vách đá mùa này hoa vàng nở
Bờ môi em đỏ ướt sương mù
Đồng bằng nắng nhạt buồn muôn thuở
Lặng lẽ một người đếm lá thu.

Đà Lạt đêm mê trong khúc nhạc
Giọng hát ru hồn của Khánh Ly
Em có nghe gió ngàn xa đến
Câu vọng cổ sầu lúc biệt ly.

Nhà thờ Con Gà chuông thánh thót
Em thanh cao kinh thánh nhiệm màu
Ở nơi xa một người lãng bạt
Rớt vai từng giọt thời gian đau.

Đồi cao thung lũng đường bụi đỏ
Đà Lạt mây giăng phố thật gần
Thương lối xưa dấu chân em nhỏ
Dẫm lên miền thương nhớ mù tăm!

Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2014

CÙNG CẠN TRĂM NĂM


ta thuở mày xanh ngu với gái
tới khi đầu bạc chẳng khôn hơn
em có lòng xanh hay xúi dại
còn dám theo ta những lối buồn ?

cứ nghe thút thít trong hoài niệm
cố nhân, nay - bà nào cũng già
tình xưa lẩn quẩn nơi tròng mắt
soi gương, em chắc còn thấy ta ?

kiếp sau biết có, biết không có
nợ kia trả được, trả làm sao ?
thiệt dẫu sống thêm nghìn kiếp nữa
ta với em hồ dễ với nhau !

bởi cứ ta là tay háo sắc
tưởng ham vui (mà rất thủy chung)
yêu em mới đó ra đầu bạc
và cái trăm năm đã cạn cùng.
ST

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Vùng Thanh Thoát


 
một bữa nọ tình cờ tinh nghịch đặt
bàn tay che vừa kín cửa thiên đường
thân phát sốt theo động tiên vun mãi
trời không mưa mà tay ngấm mật hương
 
sự mầu nhiệm vẫn từng giây biến hoá
từ u mê bỗng linh hoạt khác thường
rồi từ đó mỗi ngày tôi mỗi đặt
bàn tay lên cõi sống văn chương
 
nhận rất rõ mình trưởng thành từng phút
qua khe hoa mướt ngọt tình sương
đời ghen tức lắm lần ngăn tay đặt
nên đôi khi tâm thức thiếu bình thường
 
em, nghiệp chủ kho tàng vô giá đó
riêng mà chung nhờ đồng dạng môi trường
cùng thanh thoát mở lòng cho tay đặt
nên thơ thơm từ thềm cửa thiên đường
 
cảm ơn lắm ngọn đồi linh hiển mộng
chúm chím cười chờ phân phát yêu thương
đã quì gối bao lần không đếm nổi
và còn hơi nguyện tiếp tục cúng dường
 
em nghiệp chủ, nằm nghiêng hay nằm ngửa
đứng hay ngồi không sai biệt nguồn hương
điều kỳ diệu của từng lần tay đặt
đều ban cho những khác biệt lạ thường
 
tôi đã lớn đã khôn từng bữa một
vẫn nức lòng chờ đợi lớn khôn thêm

ST
 

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

Cố Nhân


Bóng trăng vẫn soi nghiêng bờ hiên cũ
Gió an nhiên đồng vọng những âm xưa
Đêm mặc nhiệm màu đen mà quyến rũ
Ta ngồi đây gom lại mấy âm thừa..

Có một gã lang thang chiều sương bạc
Rượu một bầu say lất mấy canh thâu
Em xuất hiện khuấy tan mùa hoan lạc
Rồi bay đi - tặng ta mấy cung sầu

Ta chợt tỉnh - đêm tàn xuân khép kín
Vẫn bơ vơ vẫn thui thủi một mình
Ta như gã tình hờ luôn mặc định
Một cuộc tình hư hỏng lẫn phiêu linh

Ta vẫn gã lang thang chiều sương bạc
Rượu vẫn nồng vẫn đốt cháy đời nhau
Ta còn lại với nỗi buồn ngơ ngác
Trả lại em - kỷ niệm mới hôm nào…

Bay lượn đi - hỡi loài chim tu hú
Tìm suốt đời cho được tổ diều hâu
Ta cảm ơn một cuộc tình vừa đủ
Để cho ta đốt cháy những men sầu

Bay lượn đi hỡi loài chim bói cá
Tìm cho mình một ốc đảo hoang sơ
Tha hồ nhắm những món mồi xa lạ
Hãy xem ta - như một cuộc tình hờ…
ST